Chùm thơ về biển ngọt ngào, sâu lắng nhất – Olp Tiếng Anh Blog

Chẳng biết từ bao giờ, chẳng biết từ khi nào ai đã đặt tên cho biển. Và cứ thế, biển đi vào trong thơ, gắn với biết bao nhiêu câu chuyên tình buồn vui. Thơ về biển nhiều lắm, đặc biệt là những vần thơ tình về biển. Thuyền – biển – con sóng – anh và em là những hình ảnh phổ biến trong thơ. Dưới đây là chùm thơ hay về biển mà hocde.vn sưu tầm dành tặng bạn. Hãy đọc và cảm nhận nhé!

Thơ ngắn về biển

Biển là chủ đề quen thuộc trong thơ ca. Thơ về biển bao giờ cũng dạt dào cảm xúc: khi dữ dội, khi dịu êm, khi ồn ào, khi lặng lẽ…, cái tình thấm sâu trong từng câu chữ mang đến cho người đọc những cảm xúc chân thành, sâu lắng nhất. Hãy cảm nhận qua những dòng thơ ngắn về biển dưới đây

    Biển chiều nay sao trống vắng cô liêu

Chỉ mình em chắt chiu từng kỷ niệm

Nhớ đến anh lòng em buồn loang tím

Phương xa nào anh có đếm cùng em?

    Biển có biết ngày thuyền trôi xa mãi

Bờ cát buồn gió thổi cũng chơi vơi

Rồi từng đêm bao con sóng rả rời

Gởi chút tình theo sóng đời chìm nổi.

    Chiều mùa đông đứng trước biển cô đơn

Biết nói gì không lẽ hờn con sóng

Đưa tàu anh rời xa bờ cát trắng

Bỏ em một mình cay đắng tình xưa.

    Anh nghe không? Con sóng chiều khẽ gọi

Bờ cát dài thoai thoải bóng hoàng hôn

Chỉ riêng em lòng khắc khoải bồn chồn

Nhớ thương anh ngỏ hồn trong gió biển.

    Người đi hoài người để biển cô đơn

Biển nhớ người, biển dỗi hờn dậy sóng

Người đâu biết vì sao mà biển động

Lúc nhớ người nên nổi sóng nhiều hơn.

    Gọi tên anh theo sóng dài biển rộng

Nhờ gió chiều xao động tiếng du dương

Anh nghe không? Dù xa cách dặm trường

Em vẫn đợi và yêu thương anh mãi.

    Nước mênh mông không làm vơi cơn khát

Từng lâu đài trên cát sóng cuốn trôi

Ảo ảnh tan mộng mị cũng xa rồi

Chôn kỷ niệm giữa đường đời hoang phế.

    Người đừng đến cho thắm nồng hương lửa

Rồi vội xa …. Để lại sóng đêm trường

Dẫu biết rằng đời sóng dẫu đau thương

Vẫn chẳng thể xa rời hương tình biển ….

    Cuối hoàng hôn sóng bạc đầu ngơ ngác

Cũng nghẹn ngào đánh dạt đám bèo trôi

Chiều không nhau…lòng quá đổi bồi hồi

Ôi thương lúc chung đôi cùng nhau bước.

    Có phải anh, con thuyền mãi lênh đênh?

Rẽ biển xanh bồng bềnh trôi con nước

Để tim em vẫn ôm hoài mơ ước

Níu con thuyền thôi vượt sóng khơi xa.

    Rồi một ngày con tim em hoá đá

Khi nhận tin thuyền anh đã cập bờ

Phương trời xa thuyền tìm được bến mơ

Bỏ bến cũ không bao giờ quay lại.

    Thuyền bỏ bến xưa ra đi mãi mãi

Để lại hoang tàn bờ bãi cố hương

Như nghĩa trang buồn hoang dại đau thương

Em dõi nhìn phía trùng dương vời vợi.

    Một mình em chiều nay về với biển

Bước chân quen trên lối cũ năm nào

Biển nồng nàn tung bọt sóng lên cao

Như muốn gửi, muốn trao ngàn tha thiết.

    Anh về đây ngồi một mình trước biển

Kỷ niệm xưa bỗng hiển hiện quay về

Ta đã bên nhau ngày đó say mê

Nơi bãi biển giữa bốn bề sóng gió.

    Nắng chiều khuất cuối chân mây

Mình em lẻ bước nơi này đợi anh

Rì rào tiếng sóng biển xanh

Sóng xô nỗi nhớ về anh càng nhiều.

    Về đi nhé với biển rộng mênh mông

Có bờ cát, có tấm lòng em đó

Trái tim em đã bao lần muốn ngỏ

Lời yêu anh thêm chan chứa ngọt ngào.

    Anh có nghe tiếng lòng buồn da diết

Khi tìm về với biển lúc hoàng hôn

Biển dịu êm chẳng biết đến giận hờn

Hay sâu thẳm, nỗi cô đơn lạnh giá ?

    Em trở về bên biển lúc hoàng hôn

Biển lặng yên như dỗi hờn bờ cát

Chẳng xôn xao sóng vỗ về dào dạt

Khúc ân tình biển hát buổi chiều nao.

Không cần dài dòng câu chữ, ngắn gọn thôi nhưng cái tình trong thơ vẫn dạt dào, sâu lắng. Hình ảnh con thuyền, bãi cát, những con sóng vỗ êm đềm, những buổi chiều hoàng hôn trên biển… làm cho thơ về biển luôn mang hương vị riêng, rất đặc biệt. Bởi thế, thơ tình về biển không thể pha lẫn vào đâu.

Thơ về thuyền và biển

Thơ về thuyền và biển đã trở nên quá quen thuộc với bạn đọc. Hình ảnh biển và con thuyền được ví như những đôi lứa đang yêu. Thuyền và biển luôn sánh đôi như anh và em vậy. Họ quyến luyến bên nhau, khát khao đi đến bến bờ hạnh phúc. Với những ai đang yêu, đừng bỏ lỡ chùm thơ về biển tuyệt hay dưới đây

    Biển của em – Ho Nhu

Anh vẫn biết Biển mênh mông là thế

Khi trào dâng khi lại để sóng lừng

Biển của em lúc kín đáo như bưng

Lúc mãnh liệt chẳng muốn dừng giông bão

 

Biển của em sóng tình luôn hư ảo

Rất mặn mòi nên dự báo nhiễu điều

Biển của em dù giông tố bao nhiêu

Bình Minh đến toả rạng nhiều sức sống

 

Biển bao la đón buồm căng gió lộng

Nâng thuyền lên để mở rộng tầm nhìn

Yêu Biển rồi hãy tạo giữ niềm tin

Nuôi cảm xúc gửi vào nghìn thương nhớ

 

Về nhé em! Biển trao duyên gửi nợ

Cũng có khi Biển vô cớ đẩy thuyền

Chỉ đón chờ mỗi sáng Bình Minh lên

Hòa vào Biển như sấm rền mùa hạ

 

Trời và Biển dù nhuộm xanh hai ngã

Nhưng ngàn đời hiến dâng cả vì em

Cứ mỗi lần nhớ Biển hãy buông rèm

Đón hạnh phúc thỏa khát thèm nỗi nhớ.

    Biển gọi tên em – Nguyên Phong

Em có nghe khúc hát chiều biển gọi

Từng đợt triều cuồn cuộn nhói tim anh

Em có nghe Lời biển gọi mong manh

Ru thật khẽ và dỗ dành theo gió

 

Em đi rồi anh lắng đọng nỗi nhớ

Mãi tuôn trào mạnh mẽ đó em ơi!

Ngày bên em biển rạng rỡ xanh ngời

Xa em rồi biển luôn trồi sóng dữ

 

Vạn đường tình anh biết là qúa khứ

Sao tim sầu vẫn cố giữ riêng ai

Dòng thư cũ ngày ấy đã nhạt phai

Bao si đượm vẫn u hoài khoé mắt

 

Nhặt lại đây kĩ niệm thời đổ nát

Gieo vào lòng biển mặn chát tim yêu

Và như thế hóa thủy triều cô liêu

Biển mơ màng như mãi níu chân ai!!!?

    Thuyền đi đâu về đâu – Phạm Hùng

Thuyền yêu Bến bởi nàng luôn êm dịu

Ôm ấp Thuyền sau mỗi chuyến ra khơi

Thuyền hào nhoáng, những cánh buồm thắm đỏ

Đi đến đâu… cũng thường được đón mời.

 

Có một bữa Thuyền đi không trở lại

Bến u sầu… trông ngóng mỗi hoàng hôn

Biển thấy thế liền buông lời tán tỉnh

Sóng hát ca, mong nàng hết nỗi buồn.

 

Bến thầm lặng, chờ cánh buồm yêu dấu

Mặc Biển kia ve vãn suốt đêm ngày

Thuyền lãng tử lạc chốn nào neo đậu?

Nơi quê nhà… sóng vẫn ngỏ lời say.

 

Bến chung thủy chẳng khi nào nghiêng ngả

Dù đôi khi… Biển giận dữ thét gào

Thuyền cứ thế mải phiêu bồng xứ lạ

Sóng kể hoài, Bến thấy dạ… nao nao!

 

Rồi một buổi Thuyền quay về chốn cũ

Mang thân tàn, xơ xác cánh buồm xưa

Bến âu yếm… ru Thuyền say giấc ngủ

Bỏ ngoài tai, Biển kể chuyện… như thừa.

 

Là thế đó đã bao đời vẫn vậy

Bến chung tình dù Biển có vuốt ve

Thuyền có lỗi, nàng lẽ nào không thấy

Bến bao dung… dẫu phai nhạt xuân thì!

    Tình thuyền và biển – Hoàng Minh Tuấn

Thuyền yêu Biển tình say nồng thắm

Biển ôm Thuyền mơn trớn ngất ngây

Theo Thuyền đến tận chân mây

Nhẹ dâng sóng vỗ tràn đầy dấu yêu

 

Lướt nhẹ êm phiêu diêu theo Gió

Biển bên Thuyền gắn bó keo sơn

Có đôi khi Biển ghen hờn

Vì sao Gió cứ theo Thuyền đón đưa

 

Thuyền theo Gió say sưa sông nước

Nỗi cô đơn một cõi Biển khơi

Biển nhớ Thuyền lắm Thuyền ơi

Bỏ đi theo Gió Biển tôi đau lòng!

 

Biển đôi lúc giận hờn quá mức

Đem bão về tức tưởi ghen tuông

Thuyền kia không giám lên đường

Nằm trong bến đợi khóc thương Biển hoài!

 

Hết hờn ghen Biển nay trở lại

Mang bình yên mềm mại đắm say

Biển đem nhung nhớ vơi đầy

Êm êm sóng vỗ lay lay mạn Thuyền

 

Nay trăng sáng rắc vàng trên sóng

Biển ôm Thuyền vỗ nhẹ nồng say

Thuyền ơi tình Biển dâng đầy

Đi xa hãy nhớ về đây Biển chờ…!

    Sóng – Xuân Quỳnh

Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ

 

Trước muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi nào sóng lên?

 

Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức

 

Dẫu xuôi về phương bắc

Dẫu ngược về phương nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh – một phương

 

Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

 

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ

    Đừng ghen em với biển – Anh Thư

Từ bao giờ…có biển, anh biết không?

Mà bờ bãi trãi rộng dài đến thế…

Từ bao lâu…bao đời, bao thế hệ…???

Biển mênh mông lan tận cuối đất trời.

 

Ngày biển buồn, thuyền vỗ sóng xa khơi

Những lúc không anh, em về nghe biển hát

Biển cô đơn ! Nên suốt đời thèm khát

Chảy mãi miệt mài tìm kiếm bến bờ tương!

 

Biển dịu dàng, xua tan nỗi dỗi hờn…

Em yêu biển ! từ ngày anh chưa đến

Biển vỗ về em những chiều anh lỗi hẹn

Biển ôm em lòng những năm tháng buồn tênh.

 

Em iu biển! và nay iu anh hơn!

Xin đừng xa em anh nhé…..lúc giận hờn!

    Thuyền và biển – Xuân Quỳnh

Em sẽ kể anh nghe

Chuyện con thuyền và biển:

“Từ ngày nào chẳng biết

Thuyền nghe lời biển khơi

Cánh hải âu, sóng biếc

Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng

Và tình biển bao la

Thuyền đi hoài không mỏi

Biển vẫn xa… còn xa

Những đêm trăng hiền từ

Biển như cô gái nhỏ

Thầm thì gửi tâm tư

Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ

Biển ào ạt xô thuyền

(Vì tình yêu muôn thuở

Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu

Biển mênh mông nhường nào

Chỉ có biển mới biết

Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

 

Lòng thuyền đau – rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi

Biển chỉ còn sóng gió

Nếu phải cách xa anh

Em chỉ còn bão tố.

Đúng vậy, tình yêu trong những vần thơ về biển có đủ cung bậc cảm xúc: ngọt ngào, sâu lắng, dữ dội, dịu êm, ồn ào, lặng lẽ. Với những ai đang yêu và đã yêu hẳn rất đồng điệu với những vần thơ này. Biển mênh mông như tình anh và em, sóng dữ dội, mạnh mẽ như tình yêu của hai chúng ta. Thuyền và biển luôn quấn quýt không rời như ước nguyện trọn đời bên nhau của chúng mình vậy… Bởi thế, đọc những câu thơ hay về biển nói trên ai chẳng thấy xao lòng

Thơ lục bát về biển

Thơ về biển vốn rất ngọt ngào, tình tứ. Thơ lục bát về biển cũng thế. Có thể là thơ tình buồn về biển, thơ tình lãng mãn về biển hay chỉ đơn thuần là thơ viết về biển thôi nhưng nó luôn mang đến cho người đọc cảm giác nhẹ nhàng, thư thái, được thả lõng tâm hồn, hòa mình vào biển cả mênh mông. Có lẽ vì thế mà những vần thơ viết về biển luôn có sức sống bất diệt, thấm sâu vào lòng người.

    Biển tím chiều hoang

Biển mênh mông biển thì thầm tiếng sóng

Hoàng hôn buồn như lắng đọng chiều hoang

Bước cô đơn nghe tìm thức dâng tràn

Cho nổi nhớ miên man xuôi dĩ vãng

 

Chuyện tình xưa ngủ yên theo ngày tháng

Chợt quay về như tản mạn đâu đây

Biển nhấp nhô từng con sóng dâng đầy

Tung bọt trắng đắp xây bao ảo mộng

 

Tình ngày củ chôn vùi trong vô vọng

Em theo chồng cho lạc lõng đời anh

Theo tháng năm cho nổi nhớ xây thành

Cho thắt thẻo từng canh tim hoang lạnh

 

Biển chiều hôm đẹp mờ mờ nhân ảnh

Biển tròng trành sóng sánh hạt sương đêm

Biển mơn man ru trọn giấc êm đềm

Sao vẩn thấy buồn thêm bao hoài niệm

 

Ngày xưa đó em rất yêu màu tím

Em đi rồi biển tím cả hồn anh

Tình yêu ơi sao bôi xoá cho đành

Theo ngày tháng tóc xanh giờ đã bạc

 

Thuyền tình ơi sao thẩn thờ trôi dạt

Không bến neo buồn man mát bơ vơ

Lững lờ trôi cho nổi nhớ dại khờ

Cho bến mãi hững hờ xa dịu vợi

 

Biển cô đơn cánh nhạn buồn chấp chới

Tôi lặng thầm ngồi đợi bóng hình ai.

    Chiều trên biển vắng

Ai đã từng dạo chân trên bờ cát

Ngắm lớp sóng xa dào dạt vỗ bờ..?

Biển về chiều đẹp tựa những nàng thơ

Khi ánh hoàng hôn từng giờ buông thả

 

Rực bờ tây ánh hồng thơ mộng quá

Cảm xúc trào dâng thật lạ trong lòng

Nhìn chân trời tim cộn nỗi chờ mong

Cảm giác bình yên như sà vòng tay mẹ

 

Biển về chiều dịu dàng và lặng lẽ

Sóng rì rào khe khẽ hát lời ru

Sắc hoàng hôn nhuộm đỏ áng mây mù

Nhè nhẹ gió về…vi vu thông vẫy

 

trong hoàng hôn biển đáng yêu quá đấy

Mỗi chiều về tôi lại thấy yêu thêm

Yêu trùng khơi yêu con sóng êm đềm

Yêu những con tầu ngày đêm hối hả….

 

Xin chắp vần thơ viết về biển cả

Mộc mạc chân thành bởi đã quá yêu

Dâng hồn tôi xin tặng hết biển chiều

Cùng tim đỏ khắc tình yêu. .mãi mãi .

    Tiếng Gọi Của Biển

Mẹ ơi mẹ hãy yên lòng

Còi tàu đã kéo, biển Đông đang chờ

Mẹ ơi mẹ chớ lắng lo

Con đây bão lớn sóng to ngại gì.

Nghẹn ngào chào mẹ ra đi

Mẹ nuôi con lớn chưa gì báo ân

Nhưng mẹ ơi… Tổ quốc cần

Đời trai bao lớp hiến dâng thân mình.

Lòng ta mong ước hoà bình

Mà bão tố vẫn rập rình ngoài khơi

Trường Sa ơi, Hoàng Sa ơi

Tiếng gọi của biển nghẹn lời rưng rưng…

Cây muốn lặng, gió chẳng đừng

Sói lang tham ác đâu dừng mẹ ơi

Nay cướp biển, mai lấn trời

Gây bao đau đớn lòng người Việt Nam.

Mẹ ơi nước mắt chứa chan

Không ngăn được lũ tham tàn kia đâu

Mấy hồi còi giục đã lâu

Mẹ về… con bước lên tàu ra khơi.

    Thơ Tình Người Lính Biển

Anh ra khơi

Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng

Phút chia tay, anh dạo trên bến cảng

Biển một bên và em một bên

Biển ồn ào, em lại dịu êm

Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ

Anh như con tầu, lắng sóng từ hai phía

Biển một bên và em một bên

Ngày mai, ngày mai khi thành phố lên đèn

Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc

Thăm thẳm nước trôi, nhưng anh không cô độc

Biển một bên và em một bên

Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên

Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng

Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng

Biển một bên và em một bên.

Vòm trời kia có thể sẽ không em

Không hiểu nữa. Chỉ có anh với cỏ

Cho dù thế thì anh vẫn nhớ

Biển một bên và em một bên…

    Biển và quê hương

Giữa vùng quê không giáp biển chỗ nào

Nhưng bữa cơm lại mặn mòi vị biển

Câu dân ca vẫn đậm tình lưu luyến

Theo dòng Lam chảy ra biển hiền hoà

 

Và con người khi mẹ mới sinh ra

Đã nghe hát những lời ru về biển

Hòn san hô cha lấy làm kỷ niệm

Đặt giữa hồ, ví biển cả quê hương

 

Rồi mỗi lần nhớ biển đảo trùng dương

Ra ngồi ngắm vẫn dạt dào bát ngát

Các em thơ xếp thuyền buồm san sát

Bao ước mơ, đang chờ được ra khơi

 

Tiếng rao muối! Nghe thương qúa ai ơi

Trùm cả lên mạn thuyền em nhỏ

Ai muối không…? Sao mà quen mà nhớ

Của mấy bà bán muối dạo giữa trưa

 

Cũng có khi xuống biển để nô đùa

Nhìn các bác làng chài! Sao trìu mến

Tình keo sơn giữa núi rừng và biển

Gắn với nhau bởi cùng mẹ Âu cơ

 

Thật thiết tha với biển biết bao giờ

Mà sao cứ nặng tình thương nhớ

Cứ cuộn lên như bao lần sóng vỗ

Biển không xa, biển trong trái tim mình.

Tuyển tập những bài thơ về biển hay nhất đã được hocde.vn sưu tầm nói trên. Với những ai yêu biển, yêu thơ viết về biển hãy dành một chút thời gian đọc nhé! Đọc thơ viết về biển luôn mang đến cho bạn những giây phút trải lòng, thư thái tâm hồn tuyệt vời nhất. Đọc thơ, tâm hồn bạn sẽ được gột rửa, được bồi đắp, được nuôi dưỡng đẹp hơn.

Nguồn hocde.vn