Lời bài hát Cô Phương Tự Thưởng – Huy Vạc

Cô Phương Tự Thưởng - Huy Vạc

Thông tin bài hát

Tên bài hát: Cô Phương Tự Thưởng
Ca sĩ: Huy Vạc
Sáng tác: Nhạc Hoa Lời Việt, LNS Team, Huy Vạc
Album: Cô Phương Tự Thưởng (Single)
Ngày ra mắt: 03/04/2020
Thể loại: Việt Nam, Nhạc Trẻ, V-Pop

 

Lời bài hát Cô Phương Tự Thưởng – Huy Vạc

Ver1:
Giờ người nơi đâu em hỡi, gắng theo em một đời
Thời gian kia có giúp mình tìm thấy ai để thay đổi
Chuyện buồn nơi kia tăm tối, nước mắt cũng đã rơi rồi
Cô đơn đôi khi giết chết lòng người khiến ta xa rời

Đừng rời xa anh em hỡi, chớ khiến anh phải chờ đợi
Chỉ là một chút nỗi nhớ về người mà sao nước mắt lại rơi
Đợi ngày sau cơn giông bão, ánh nắng kia sẽ quay về
Anh sẽ không để nước mắt em rơi giữ nguyên câu thề!

Chorus 1:
Lòng người đâu ai biết trước, phút chốc trở nên khiêm nhường
Một mình đứng dưới bóng tối cùng ngàn nỗi đau ở đây ai thấu
Đường về ta đi trăm lối, dẫu biết chẳng thể thay đổi
Mang theo bao nhiêu kí ức muộn phiền rồi tan biến đâu người ơi

Đừng rời xa anh em hỡi, chớ khiến anh phải chờ đợi
Chỉ là một chút nỗi nhớ về người mà sao nước mắt lại rơi
Đợi ngày sau cơn giông bão, ánh nắng kia sẽ quay về
Anh sẽ không để nước mắt em rơi giữ nguyên câu thề!

Ver 2:
Từng giờ anh vẫn mong nhớ, trách sao ai hững hờ
Từng xem nhau như hơi thở, cớ sao phải tan vỡ
Ngọn đèn khi xưa em tới, ngỡ sáng nơi anh một đời
Mà rời xa anh em cũng mang đi, chẳng nhắn đôi lời

Giờ người nơi đâu em hỡi, cố gắng theo em một đời
Liệu thời gian kia có giúp mình tìm thấy ai có thể thay đổi
Chuyện buồn nơi kia tăm tối, nước mắt cũng đã rơi rồi
Cô đơn đôi khi giết chết lòng người chẳng hay nỗi đau thêm dài

Chorus 2:
Giờ người nơi đâu em hỡi, cố gắng theo em một đời
Liệu thời gian kia có giúp mình tìm thấy ai có thể thay đổi
Chuyện buồn nơi kia tăm tối, nước mắt cũng đã rơi rồi
Cô đơn đôi khi giết chết lòng người chẳng hay nỗi đau thêm dài

Một mình đứng dưới bóng tối cùng ngàn nỗi đau ở đây ai thấu
Mang theo bao nhiêu kí ức muộn phiền rồi tan biến đâu người ơi

Lòng người đâu ai biết trước, phút chốc trở nên khiêm nhường
Một mình đứng dưới bóng tối cùng ngàn nỗi đau ở đây ai thấu
Đường về ta đi trăm lối, dẫu biết chẳng thể thay đổi
Mang theo bao nhiêu kí ức muộn phiền rồi tan biến đâu người ơi

Đợi ngày sau cơn giông bão, ánh nắng kia sẽ quay về
Anh sẽ không để nước mắt em rơi giữ nguyên câu thề.

Rate this post